2013-11-04

Mẹ tôi !

Mẹ nuôi tôi suốt một đời vất vả chưa thanh thản nổi bao giờ. Tôi cứ thấy dáng mẹ oằn cong tất tả chiếc đòn gánh, đầy nặng nỗi âu lo. Tôi cứ thấy dáng mẹ tôi guồng mình trên chiếc xe đạp cũ chạy đôn chạy đáo khắp các nẻo đường, đầy những lo âu. Tôi thấy dáng mẹ tôi thấp thoáng nơi bến đò, bến đỗ, bên chiếc thuyền cá trôi lênh bênh khắp chốn ...

Tình yêu nồng nàn tôi gửi đến mẹ, chính mẹ đã cho tôi từ thời xa vắng ấy. Tôi như kẻ tham lam nhận mọi điều, để rồi mang nợ suốt đời không trả nổi! Tôi mê mãi đi khắp tứ phương trời, chỉ quên trở về căn nhà xa vắng - nơi có mẹ. Tôi dành tình yêu cho nhiều điều mới lạ, mẹ vẫn nhọc nhằn vất vả từng tháng từng ngày. Bao người viết về nghĩa mẹ ơn thầy, bao bà mẹ vẫn bạc đầu ngồi khóc. Lương tâm tôi bao lần trách móc, nhưng vẫn trả lời bằng những biện hộ dối gian. Tôi đến với người qua tháng, qua năm chẳng hề nghĩ rằng mình đang bội bạc - tình yêu mẹ như không bao giờ cạn, nuôi tôi lớn lên, những điệu ru không viết thành lời chỉ đọc thấy trong dáng mẹ dịu dàng đưa cánh võng. Tôi lớn lên tưởng mọi điều đơn giản lắm nên bình thản đứng nhìn mẹ vất vả lo toan. Mẹ có tha thứ không khi lỗi lầm trở thành thói quen, khi con trở thành kẻ qua sông quên sóng. Ôi! Nếu được - dẫu muộn màng, dẫu trời chiều ngã bóng - con lại trở về thơ bé ngày xưa, mẹ lại bắt đầu từ tiếng ầu ơ, rồi từ con đường ngày đầu con đến lớp. Con nhận ra niềm vui có thể nhiều, nhưng mẹ thì chỉ một. Nếu trước mẹ, con chưa là người tốt thì có ai tin con tốt với cuộc đời? 

Giờ này tôi mới hiểu xa mẹ là như thế nào, kẻ lạc giữa đoàn người đông đúc, xa lạ. Kẻ dầm mưa mới hiểu sự lạnh nhạt của cô đơn thiếu vắng tình thương của mẹ. Nếu lúc trước tôi muốn mình trưởng thành thật nhanh, muốn được là sinh viên, thành đạt để bắt đầu cuộc sống tự lập, muốn xa nhà và xa mẹ để có thể chứng minh cho mẹ rằng tôi đây đã lớn thì bây giờ tôi lại thèm được nép trong vòng tay mẹ, thèm được ôm mẹ ngủ, thèm được mẹ lo cho từng bữa ăn, thèm được mặc những bộ quần áo sạch sẽ và thơm mát mẹ giặt,thèm được mẹ nuông chiều...thèm được bé lại, mãi mãi. Có lẽ tôi đã sai khi mong muốn mình lớn lên thật nhanh và cũng sai khi mong muốn mình bé lại ... nhưng ... chính tôi cũng không hiểu nổi chính mình.
Hơn hai chục tuổi, tôi ném mình ra xa vòng tay bố mẹ quyết định cuộc sống riêng cho mình, bạn bè - kẻ bảo phải tự lập hơn ... nhưng chỉ có mẹ mới biết tôi vốn mạnh mẽ, ương ngạnh nhưng cũng yếu đuối thế nào.

Có lẽ tôi phải tập sống 1 mình, ừ, tự lập, cũng phải thôi. Cuộc sống mà, rồi ai cũng sẽ phải lớn lên thôi.
Mẹ ơi !

No comments:

Post a Comment