Đến năm thứ tư,
dường như sinh viên ai cũng lo lắng về việc làm, người nào cũng bận rộn và
hoang mang. Lưu Bị cũng vậy, kỳ nghỉ đông đến mà chuyện việc làm vẫn không có
manh mối gì.
Một buổi chiều
thứ sáu, vừa trở về từ chợ tìm kiếm tài năng, Lưu Bị ngồi ngây trong sân
trường. Cậu đã tham gia chợ bao lần, đã bao lần đăng ký, đã bao lần nộp đơn,
song không hề có hồi âm.
Bất giác, cậu để
ý, cách cậu chừng trăm mét có một chú nhóc đang rải cát làm đường, cạnh chú
nhóc là chiếc xe hơi đồ chơi.
Chú nhóc cầm
chiếc xẻng nhựa đào hăng say. Mặt trời lên cao, sau lưng chú bé là con đường
cát nhỏ rất đẹp, có cả cầu bắc qua. Song, một hòn đá lớn chợt xuất hiện chắn
ngang con đường cát.
Chú nhóc bắt đầu
đào cát quanh hòn đá, sau đó ôm lấy hòn đá định nhấc đi. Chú nhóc quá nhỏ mà
hòn đá quá lớn, dù chú đã dùng hết sức nhưng hòn đá vẫn không nhúc nhích. Chú
nhóc nghiến răng, hét to một tiếng, nhấc hòn đá một lần, rồi lần nữa. Thế
nhưng, cứ mỗi lần hòn đá được nhấc lên một chút là nó lại rơi xuống hố cát.
Chú nhóc hét to,
xông tới, dốc hết sức lực trẻ thơ nâng hòn đá lần nữa, hòn đá lại rớt xuống,
lần này thì trúng chân chú nhóc. Chú nhóc ngồi bệt xuống bãi cát, oà khóc.
Lưu Bị thấy mọi
chuyện từ đầu tới cuối, cậu đứng dậy, đi tới chỗ chú nhóc, ngồi xuống và hỏi:
-
Em bé, em muốn bê hòn đá đi?
-
Dạ. Em bê không nổi. Chú nhóc gạt nước mắt:
-
Em đã cố hết sức mà nó vẫn không chịu nhúc nhích!
Lưu Bị thân tình:
-
Em bé, em nói không đúng rồi. Em vẫn chưa dùng hết sức,
em đã nhờ anh giúp đâu.
Lưu Bị ôm lấy hòn
đá và nhấc đi, tựa hồ cậu vừa nhấc hòn đá từ tim mình đi.
Bỗng hiểu ra một
điều, cậu vội về ký túc xá, ngồi ngay ngắn trước bàn. Trên một tờ giấy trắng,
bên trái cậu viết ra những khó khăn, bên phải cậu viết ra những nguồn lực của
mình. Cậu nhận thấy, so sánh như thế là một cách hiệu quả để giải quyết khó
khăn.
Cậu viết
trong nhật ký: "Từ nay về sau, bất kể gặp khó khăn gì, bất kể thất vọng thế
nào, mình đều phải nhớ tới hòn đá kia, sau đó tự hỏi: mi đã cố gắng hết sức
chưa? "
No comments:
Post a Comment