2013-11-27

Chuyện bên lề cuộc sống: Chút gì gửi lại

Vào thời điểm này thì những cơn bãolũ cũng đã đi qua, và các đài–báo cũng đã lắng xuống, nhưng với những người trong cuc, chiến đấu chống cái đóirét vẫn còn tiếp diễn. Tự hỏi rằng trong những giây phút tận cùng gian khổ ấy, con người ta nghĩ gì và sẽ nhắn gửi điều nếu như được gửi lại đôi điều?
1.      Chuyện kể về tình yêu – Phú Quang – Bùi Công Duy


Em đẹp lắm …
Đã lâu rồi anh không còn viết những lá thư tình. Thật chẳng dễ dàng khi đặt bút xuống và viết ra một cái gì đó khi nỗi nhớ chẳng thể nào diễn tả được thành lời em ạ.
Đã lâu rồi anh mới nhìn thấy ánh mắt ấy, ánh mắt ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng. Thật chẳng dễ dàng khi nước dâng cao tự nhiên như hơi thở, mọi thứ lênh đênh nổi trôi, và nỗi sợ hãi nối tiếp nhau sát đến riết róng. Gần như anh đang gần với cái chết. Sâu như cái lạnh đang đâm xuyên thịt da.
Đã lâu rồi anh không còn nhìn thấy một dáng ngồi nào khác, ngoài dáng lưng còng trĩu nặng tiếc thương, xót xa nhìn những gì yêu thương, những gì chắt chiu bao năm trôi mất. Thật chẳng dễ dàng khi đưa tay đỡ lấy những dáng lưng ấy.
Nếu có điều gì anh chưa kịp nói với em sau mùa lũ này, sau những chết chóc này, sau những tang thương này, thì anh muốn nói rằng: Em đẹp lắm. Em của anh đẹp lắm. Anh không biết sau những cuộc chiến này là gì nữa. Chỉ biết rằng, anh luôn muốn ở bên em, Việt Nam ơi.
2.      Bão về - MC 12 - CS
Người ta hỏi anh sao chưa về Việt Nam và cứ mãi lang thang. Họ hỏi anh sao cứ gắng đi tìm tự do, c nín khóc ở Califoria, không ngủ ở Seattle, biền biệt ở Madrid? Anh trả lời rằng từ những nơi đó, anh đã đi qua, tất cả chỉ để tìm được mảnh đất của mình.
Quê hương anh là một thành phố nhỏ.
Hình ảnh khoảng sân trước thềm nhà mọc đầy cúc dại, đứt khúc theo mạch vui buồn, năm tháng nhưng chưa bao giờ mất đi sự vẹn nguyên thủa ban đầu.

Quê hương trong anh, thầm thì những khuya chong đèn dỗ dành giấc ngủ, những khi vùi đầu vào sách vở trong đêm, phảng phất nỗi nhớ hòa trộn hương hoa đâu đây lan tỏa khắp phòng. Những đêm trăng khuyết rồi đầy để cho kỷ niệm cũng theo đó mà chẳng vơi. Lời hứa quay về bên bến sông xưa, buông theo tơ trăng mà chảy đầy trời, óng ả một màu thương nhớ.

No comments:

Post a Comment