2013-11-27

Chuyện bên lề cuộc sống: Chút gì gửi lại

Vào thời điểm này thì những cơn bãolũ cũng đã đi qua, và các đài–báo cũng đã lắng xuống, nhưng với những người trong cuc, chiến đấu chống cái đóirét vẫn còn tiếp diễn. Tự hỏi rằng trong những giây phút tận cùng gian khổ ấy, con người ta nghĩ gì và sẽ nhắn gửi điều nếu như được gửi lại đôi điều?
1.      Chuyện kể về tình yêu – Phú Quang – Bùi Công Duy


Em đẹp lắm …
Đã lâu rồi anh không còn viết những lá thư tình. Thật chẳng dễ dàng khi đặt bút xuống và viết ra một cái gì đó khi nỗi nhớ chẳng thể nào diễn tả được thành lời em ạ.
Đã lâu rồi anh mới nhìn thấy ánh mắt ấy, ánh mắt ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng. Thật chẳng dễ dàng khi nước dâng cao tự nhiên như hơi thở, mọi thứ lênh đênh nổi trôi, và nỗi sợ hãi nối tiếp nhau sát đến riết róng. Gần như anh đang gần với cái chết. Sâu như cái lạnh đang đâm xuyên thịt da.
Đã lâu rồi anh không còn nhìn thấy một dáng ngồi nào khác, ngoài dáng lưng còng trĩu nặng tiếc thương, xót xa nhìn những gì yêu thương, những gì chắt chiu bao năm trôi mất. Thật chẳng dễ dàng khi đưa tay đỡ lấy những dáng lưng ấy.
Nếu có điều gì anh chưa kịp nói với em sau mùa lũ này, sau những chết chóc này, sau những tang thương này, thì anh muốn nói rằng: Em đẹp lắm. Em của anh đẹp lắm. Anh không biết sau những cuộc chiến này là gì nữa. Chỉ biết rằng, anh luôn muốn ở bên em, Việt Nam ơi.
2.      Bão về - MC 12 - CS
Người ta hỏi anh sao chưa về Việt Nam và cứ mãi lang thang. Họ hỏi anh sao cứ gắng đi tìm tự do, c nín khóc ở Califoria, không ngủ ở Seattle, biền biệt ở Madrid? Anh trả lời rằng từ những nơi đó, anh đã đi qua, tất cả chỉ để tìm được mảnh đất của mình.
Quê hương anh là một thành phố nhỏ.
Hình ảnh khoảng sân trước thềm nhà mọc đầy cúc dại, đứt khúc theo mạch vui buồn, năm tháng nhưng chưa bao giờ mất đi sự vẹn nguyên thủa ban đầu.

Quê hương trong anh, thầm thì những khuya chong đèn dỗ dành giấc ngủ, những khi vùi đầu vào sách vở trong đêm, phảng phất nỗi nhớ hòa trộn hương hoa đâu đây lan tỏa khắp phòng. Những đêm trăng khuyết rồi đầy để cho kỷ niệm cũng theo đó mà chẳng vơi. Lời hứa quay về bên bến sông xưa, buông theo tơ trăng mà chảy đầy trời, óng ả một màu thương nhớ.

2013-11-25

Chuyện bên lề cuộc sống

The Feeling

Thi thoảng ta cứ thấy bản thân mình là một mớ hỗn độn được sinh ra từ những dối trá, và quả thật đời ta có đến phân nửa chỉ đơn giản là dối trá không hơn. Có lẽ vì vậy mà những khi thích ta có thể nói dối không chớp mắt, cũng đã quen dần với những sự dối trá lừa lọc đến mức nếu có ai nói dối, ta cũng chỉ cười cho qua chuyện. Tự dưng thấy lòng lạnh ngắt và thấy sợ hãi chính bản thân - nhiều đến độ ta tự hỏi ngoài thứ đáng kinh tởm ấy ra, ta còn giá trị gì được nữa?
Hôm nay tự dưng lại thấy đau và mệt mỏi. Phải chăng ta chỉ được vui vẻ chút ít rồi sau đấy cứ lại thoái trào bản thân thế này đây?

===

My professor

Bạn bè hắn thường hỏi vì sao hắn vẫn thường xuyên vui cười - dù có chuyện gì xảy ra. Và hắn nhớ hồi học đại học, nữ giáo viên tiếng Anh khi kiểm tra cuối kỳ luôn gọi mọi người tới trước mặt, sau đó kể chuyện cười bằng tiếng Anh cho họ nghe. Người cười càng to, điểm tiếng Anh càng cao. Khi đó tuy hắn nghe và hiểu bà ấy nói nhưng chuyện cười đó thật sự quá nhạt nhẽo, khiến hắn cười chẳng nổi. Kết quả hắn thiếu chút nữa trượt môn tiếng Anh, thi lại mới qua. Sau tập thành thói quen, cho dù chuyện có nhạt nhẽo tới đâu, nụ cười của hắn vẫn mãi mãi trường tồn cùng thiên địa.

2013-11-24

Người làm vườn và con bò

Người làm vườn và con bò ra ngoài đồng làm việc. Con bò bị thắng vào cái cầy, nó bước đi chậm chạp.
Nó hiểu rằng nếu dừng lại thì ông chủ sẽ quất roi và cho ăn ít.
Người làm vườn đang cuốc mảnh vườn nhỏ có nhiều gạch đá để trồng nho.
Giờ giai lao, ông chủ bảo người làm vườn đem bò ra cày. Người làm vườn trả lời rằng miếng đất nhiều gạch đá này bò không cày nổi. Cuộc nói chuyện làm bò ta tò mò. Nó tự nghĩ: Cái gì buộc người làm vườn thực hiện công việc vất vả nặng nhọc này,... Người làm vườn mổ hôi chảy ròng ròng mà vẫn luôn miệng hát, đôi mắt ánh tia vui sướng.
- Bác làm vườn, bác có vất vả không? - Con bò tò mò hỏi.
- Ối mệt quá đi chứ... Người làm vườn đáp.
- Nhưng tại sao bác lại hát và mắt bác ánh lên niềm vui thế?
- Bởi ta thấy mảnh vườn hoang đầy sỏi đá này đã được cuốc xới, rồi đây, những vườn nho nở trĩu quả, ta nhìn thấy niềm vui của ta,
- Làm sao bác nhìn thấy tất cả những cái đó? - Bò ngạc nhiên hỏi - những cái đó chưa có.
- Nếu như con người chỉ nhìn thấy những gì đã có thì không còn làm con người nữa.
- Bác làm vườn, bác hãy dạy cho tôi cách nhìn thấy cái chưa có với.
Được -người làm vườn trả lời, - bây giờ ta tháo ách cho chú mày.
- Không, không có ách và roi thì tôi không thể cày ruộng được - Con bò kêu van.
Người làm vườn chỉ khoát tay và suy nghĩ: Kẻ nào lao động do sự bắt buộc của roi và ách thì không thể nhìn thấy tương lai. Bác không nói điều đó ra vì dù sao con bò cũng không thể hiểu được điều gì cả.

Không hoài nghi


Mùa xuân đã qua, kỳ thi cuối cùng sắp đến.
Chuyện tìm việc của Lưu Bị vẫn không chút khả quan.
Cậu hỏi đi hỏi lại Quan Vũ và Trương Phi:
-         Các anh nói xem, vì sao tôi không thể kiếm được nơi nhận mình?
Trương Phi không khách khí:
-         Anh xem lại mình đi, suốt ngày ủ ê, ai còn muốn nhận?
Quan Vũ cũng nói:
-         Lưu Bị, không phải chúng tôi chê anh, nhưng anh phải tích cực lên. Có tích cực, tinh thần mới phấn chấn. Tuyển việc, người ta chỉ chọn người nhanh nhẹn. Anh tiêu cực như vậy chẳng được kết quả gì.
Lưu Bị thở dài, nói:
-         Tôi cũng muốn tích cực lắm. Song, không biết vì sao, tôi làm không được.
Trương Phi đặt lên bàn hai chiếc cốc thủy tinh, đổ nước vào, sau đó rắc tro vào một chiếc cốc.
Trương Phi hỏi Lưu Bị:
-         Anh thấy không, tôi là chiếc cốc nước trong, vì thế không lo lắng hay âu sầu. Còn anh, anh là cốc nước đục, mặt mũi ủ ê cả ngày. Anh nói đi, có cách gì để làm trong cốc nước kia?
Lưu Bị nói:
-         Có hai cách: một là để lắng xuống, hai là gạn lọc tro.
Đang đọc "Tả thị Xuân Thu", Quan Vũ bỏ sách xuống, nói:
-         Trương Phi ám chỉ: cốc nước trong là tích cực, cốc nước đục là tiêu cực. Cách để lắng là dằn ưu uất xuống tim, một lúc nào quên đi, ưu uất lại nổi lên. Người xưa có câu "vừa chìm khỏi mặt, đã nổi lên tim" là thế. Cách để lắng không ổn.
Lưu Bị hỏi:
-         Vậy cách gạn lọc được không?
Quan Vũ nói:
-         Gạn lọc giải quyết vấn đề tốt hơn, song nó vẫn có khuyết điểm. Tro bụi vẫn có thể lọt qua những lỗ hổng của màng lọc, thêm nữa, quá nhiều tro bụi có thể làm rách màng lọc. Vì thế gạn lọc chỉ là biện pháp tạm thời.
Lưu Bị hỏi:
-         Chẳng lẽ còn cách nào tốt hơn?
Trương Phi nói:
-         Tất nhiên.
Cậu đưa hai ông bạn vào phòng vệ sinh, để cốc nước đục dưới vòi và xối nước. Dòng nước trong xối vào, nước đục trong cốc tràn ra ngoài, nhạt dần. không đầy một phút sau, cốc nước đục đã biến thành cốc nước trong hoàn toàn.
Trương Phi nói với Lưu Bị:
-         Anh thấy không? Nước vòi là niềm vui, là sức sống và tích cực. Nó có thể làm vơi phiền muộn, xua đi ưu uất, tẩy trừ tiêu cực. Muốn là cốc nước trong, anh phải suy nghĩ tích cực, luôn để ý nghĩ phấn chấn tẩy rửa tâm hồn. Lưu Bị nói:
-         Các anh biết đấy, tôi xuất thân bần hàn nên không bao giờ quên tự khích lệ mình. Vậy mà không hiểu sao, nỗ lực của tôi rất dễ hỏng làm tôi không sao tích cực được.
Trương Phi nói:
-         Đúng đấy. Trong khi nỗ lực, anh cảm thấy hoang mang, thấy vọng, bị bỏ rơi… là chuyện bình thường. Song, anh không nên để chuyện đó ảnh hưởng tới quyết tâm của mình. Anh nên hướng sự cố gắng của mình tới "kết quả cuối cùng", hãy để sự tích cực phục vụ "kết quả cuối cùng" của mình.
Lưu Bị nói:
-         Tôi biết tới đâu để tìm nguồn tích cực chảy mãi bây giờ?
Trương Phi nói:
-         Rất đơn giản, chỉ cần anh không hoài nghi, thì một chút vui, một chút tự hài lòng với bản thân, nghĩ một chút về điều tốt đẹp, thậm chí chỉ là một danh ngôn…cũng đem lại nguồn sống không dứt cho tâm hồn. Song nếu anh hoài nghi, nỗi buồn phiền sẽ tới lập tức. Chỉ suy nghĩ tích cực mới chấm dứt đủ loại ưu uất trôi nổi vật vờ như tro bụi kia, mới biến cốc nước đục thành cốc nước trong.
-         Anh nói đúng quá, đúng là tôi hay nghi ngờ, giờ tôi hiểu vì sao tôi không phấn chấn lên được. Trương Phi ơi, anh vốn chém to kho mặn, ai ngờ lại thông minh ngầm như vậy.
Quan Vũ nói:
-         Hắn trông thô lỗ, kỳ thực còn tinh tế hơn cả một bức tranh tố nữ!
Lưu Bị ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
-         Trương Phi ơi, ý tứ của anh đều quy về một câu, hãy viết ra để ghi lòng tạc dạ, ý anh thế nào?
-         Hay lắm! Trương Phi đồng ý, về phòng lấy giấy và nghiên mực ra, sau đó viết: "Không hoài nghi!, lòng phấn khích!"

Kết nhỏ

Luận văn tốt nghiệp của Lưu Bị là "Bảy bài học sáng nghiệp".
1.      Hồi cấp ba, bài học thứ nhất của mẹ khiến cậu vào được cửa trường đại học, trở thành sinh viên trường Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang.
2.      Bài học thứ hai của ông chú cho cậu chí tiến thủ, tạo thuận lợi cho cậu trong suốt bốn năm học.
3.      Bài học thứ ba, thứ tư, thứ năm của thầy Lư Thực làm cho Lưu Bị thành người hoà đồng, hiểu được ý nghĩa của lòng tâm huyết và thế giới trước mắt.
4.      Bài học thứ sáu do một chú nhóc "dạy", nhờ đó cậu biết phải tìm toàn bộ sức lực.
5.      Quan Vũ, Trương Phi dùng hai cốc nước làm giáo cụ để dạy cậu bài học thứ bảy, khiến cậu hiểu ra mối quan hệ giữa tích cực và thành công. Cậu chẳng khác nào con chim ưng đang xông ra khỏi trứng, bởi sau bảy bài học, từ một người non nớt, giờ đây cậu đang xoè đôi cánh cứng cáp chuẩn bị bay lên bầu trời cao.
Tiếp đó, Lưu Bị cùng Quan Vũ, Trương Phi kết nghĩa anh em trong vườn đào cạnh trường. Xếp theo ngày sinh tháng đẻ, Lưu Bị làm anh Hai, Quan Vũ là anh Ba, Trương Phi là Út.
Lưu Bị nói:
-         Người xưa có câu "quân tử chơi với nhau trong như nước", chí hướng của chúng ta không ở văn chương, chúng ta cần thành công khắp thiên hạ. Tục ngữ nói "Ba cây chụm lại nên hòn núi cao", ba chúng ta hợp lại là để thành đạt, ý chí hướng về thành đạt!
Từ đó, câu chuyện kết nghĩa vườn đào được lưu truyền, thế Tam @ Quốc bắt đầu từ đó.

LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ

Cựu huấn luyện viên đội tuyển bóng đá Trung Quốc Milutinovic có câu nối tiếng: "Thái độ quyết định tất cả".
Rất hiếm người hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói trên. Từ nghìn năm nay, đã muôn triệu người học hỏi bí quyết thành công. Nhưng hầu hết họ đều oán trách hoàn cảnh để rồi buông xuôi.
Phải thừa nhận, hoàn cảnh khốn khó làm người ta thất vọng. Vậy làm sao lý giải mối quan hệ giữa bản thân và hoàn cảnh?
Ở đây, thái độ là điều cốt yếu. Tất cả tiềm năng và sức lực giúp bạn thành công trong thế giới này. Bạn có thái độ càng tích cực, quyết tâm của bạn càng cao, sức lực và tiềm năng trong bạn được huy động càng lớn, xác suất thành công của bạn càng cao.
Thái độ quyết định xác suất thành công, quyết định toàn bộ thành công.

Dùng tất cả lực lượng

Đến năm thứ tư, dường như sinh viên ai cũng lo lắng về việc làm, người nào cũng bận rộn và hoang mang. Lưu Bị cũng vậy, kỳ nghỉ đông đến mà chuyện việc làm vẫn không có manh mối gì.
Một buổi chiều thứ sáu, vừa trở về từ chợ tìm kiếm tài năng, Lưu Bị ngồi ngây trong sân trường. Cậu đã tham gia chợ bao lần, đã bao lần đăng ký, đã bao lần nộp đơn, song không hề có hồi âm.
Bất giác, cậu để ý, cách cậu chừng trăm mét có một chú nhóc đang rải cát làm đường, cạnh chú nhóc là chiếc xe hơi đồ chơi.
Chú nhóc cầm chiếc xẻng nhựa đào hăng say. Mặt trời lên cao, sau lưng chú bé là con đường cát nhỏ rất đẹp, có cả cầu bắc qua. Song, một hòn đá lớn chợt xuất hiện chắn ngang con đường cát.
Chú nhóc bắt đầu đào cát quanh hòn đá, sau đó ôm lấy hòn đá định nhấc đi. Chú nhóc quá nhỏ mà hòn đá quá lớn, dù chú đã dùng hết sức nhưng hòn đá vẫn không nhúc nhích. Chú nhóc nghiến răng, hét to một tiếng, nhấc hòn đá một lần, rồi lần nữa. Thế nhưng, cứ mỗi lần hòn đá được nhấc lên một chút là nó lại rơi xuống hố cát.
Chú nhóc hét to, xông tới, dốc hết sức lực trẻ thơ nâng hòn đá lần nữa, hòn đá lại rớt xuống, lần này thì trúng chân chú nhóc. Chú nhóc ngồi bệt xuống bãi cát, oà khóc.
Lưu Bị thấy mọi chuyện từ đầu tới cuối, cậu đứng dậy, đi tới chỗ chú nhóc, ngồi xuống và hỏi:
-         Em bé, em muốn bê hòn đá đi?
-         Dạ. Em bê không nổi. Chú nhóc gạt nước mắt:
-         Em đã cố hết sức mà nó vẫn không chịu nhúc nhích!
Lưu Bị thân tình:
-         Em bé, em nói không đúng rồi. Em vẫn chưa dùng hết sức, em đã nhờ anh giúp đâu.
Lưu Bị ôm lấy hòn đá và nhấc đi, tựa hồ cậu vừa nhấc hòn đá từ tim mình đi.
Bỗng hiểu ra một điều, cậu vội về ký túc xá, ngồi ngay ngắn trước bàn. Trên một tờ giấy trắng, bên trái cậu viết ra những khó khăn, bên phải cậu viết ra những nguồn lực của mình. Cậu nhận thấy, so sánh như thế là một cách hiệu quả để giải quyết khó khăn.
Cậu viết trong nhật ký: "Từ nay về sau, bất kể gặp khó khăn gì, bất kể thất vọng thế nào, mình đều phải nhớ tới hòn đá kia, sau đó tự hỏi: mi đã cố gắng hết sức chưa? "

2013-11-20

Bí mật trong vỏ trứng


Năm thứ tư, đã gần ngày tốt nghiệp, Lưu Bị chợt gặp thầy Lư Thực ở siêu thị.
Hồi đó thầy Lư đã thôi dạy và làm quản lý cho một công ty của nhà trường. Lưu Bị tới gần thầy và xách đồ giúp thầy. Họ cùng nhau rời siêu thị, nhà thầy Lư ở tầng dưới toà lầu. Thầy Lư Thực nói:
-          Vào nhà tôi đi, cùng ăn cơm cho vui!
Lưu Bị do dự mấy giây, mặt đỏ nhừ, khẽ gật:
-          Dạ vâng!
Thế là Lưu Bị vừa nhặt rau, dọn dẹp vừa trò chuyện cùng thầy Lư Thực. Lưu Bị nói về gia đình, về mẹ, về chuyện trứng chim ưng và về tương lai sau khi ra trường. Thầy Lư Thực nói:
-          Bất kể là gà con hay ưng non, anh có biết trứng nở ra sao không?
Lưu Bị lắc đầu.
-          Một quả trứng biến thành một sinh mệnh, đó là một kỳ tích! - Thầy Lư Thực cầm quả trứng lên, nói:
-          Anh có thể tưởng tượng đây là quả trứng ưng – ta đập nó ra, đâu thấy lông, đâu thấy mắt, đâu thấy cánh? Thần kỳ là, trong đám hỗn độn đó vẫn ẩn chứa bí mật của sự sống. Đặt nó vào môi trường ấm, qua một thời gian, nó mới biến thành chim ưng non.
Thầy Lư Thực quay đầu nhìn anh sinh viên, nói đầy thâm thuý:
-          Con người cũng vậy. Tiềm năng của con người phải trải qua bồi dưỡng mới trở thành tài hoa và ưu điểm để người khác đánh giá cao. Bốn năm đại học, anh như chim ưng trong trứng, nay chuẩn bị phá vỏ mà ra. Phía trước là một thế giới hoàn toàn mới đang chờ đón anh!
Lưu Bị nói:

-          Đúng vậy, em là con ưng non quê mùa ở Trác Châu, Hà Bắc, ấp ủ bốn năm trong đại học Trường Giang, giờ là lúc đối mặt với một thế giới mới đây!

2013-11-19

Tâm huyết thu về hạnh phúc


Người dạy cua thứ ba cho Lưu Bị là nhà kinh tế học nổi tiếng Lư Thực, khi đó cậu vừa bước chân vào trường. Lư Thực bước lên bục giảng, cười với lớp sinh viên mới:
-          Là một giảng viên, tôi hy vọng trở thành mentor (cố vấn thân thiết ) để chỉ dẫn, giúp đỡ các anh chị. Còn có thật sự thành tài hay không, quan trọng là các anh chị.
Thầy Lư Thực còn nói, bốn năm đại học không chỉ để đọc sách, càng không phải để kiếm một mảnh văn bằng, mà là thu nhận một vision (tầm nhìn ) cùng tư duy logic.

2013-11-18

Bài học về sai lầm

Trong cuộc sống có những thứ bạn biết là sai lầm nhưng bạn không biết chắc đó là một sai lầm vì cách duy nhất biết nó là một sai lầm là phạm sai lầm, và nhìn lại và nói "Phải, đó là một sai lầm".
Nên sai lầm lớn hơn là không phạm sai lầm vì đến cuối đời bạn sẽ không biết rõ đó có phải một sai lầm hay không. Và đây là một bài học về sai lầm: Đôi khi kể cả chúng ta biết đây là một sai lầm nhưng chúng ta vẫn phải phạm, dù sai lầm đó có ngốc nghếch đến đâu.
Nếu sợ sai lầm thì bạn sẽ chẳng bao giờ thành công.

2013-11-17

Tự cứu rồi trời cứu [Thời @]

Cái tên "Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang" có gốc tích từ lời đề từ trong Tam quốc diễn nghĩa: "Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông". Đây là một trường nổi tiếng quốc tế, từng đào tạo không biết bao anh hùng hào kiệt.
Ông chú Lưu Nguyên Khởi hay tin cháu mình đỗ đại học, bèn bảo với chị dâu:
-          Thằng này sẽ làm cha nó mát lòng nơi chín suối. Chỉ có chị sẽ thật vất vả. Từ giờ học phí của nó để em lo!
Ông chú có một cửa hàng nhỏ, cô chú cùng lũ em Lưu Bị đều làm cho cửa hàng nên họ có chút tích lũy. Cả Lưu Bị và mẹ đều mừng rỡ và thấy có điểm kỳ quái. Mừng vì khoản học phí tốn kém tự nhiên có người lo; kỳ quái vì xưa nay ông chú hết sức lạnh nhạt với bà chị dâu nghèo, giờ sao lại đột ngột hào phóng mở túi ra?
Ông chú cười ha hả giải thích:
-          Có câu "tự cứu mình rồi trời cứu". Trời còn giúp cháu ta, huống hồ ta là chú nó!
Tự cứu rồi trời cứu? Lưu Bị cảm thấy xúc động. Từ khi vào đại học, cho tới sau khi tốt nghiệp, mỗi lần gặp khó khăn, cậu lại một lần trăn trở và hỏi trời xanh: Tự cứu và được trời cứu liên quan gì đến nhau? Và cậu tự đưa ra đáp án:
1.      Người thật sự tự cứu mình sẽ làm người khác kính trọng. Khi bất chấp khó khăn, khó khăn phía trước anh ta sẽ tự động lùi bước - việc đó như có thần linh giúp đỡ
2.      Người thật sự tự cứu mình như con đom đóm trong đêm, không chỉ làm sáng bản thân mà còn khiến người khác đánh giá cao. Khi đã đánh giá cao, họ sẽ giúp đỡ bằng nhiều cách – nó giống như vận tốt tới.
3.      Mọi người đều tin rằng, một người thực sự tự cứu mình cuối cùng sẽ thành đạt, giúp đỡ một người sau này thành đạt làm họ sung sướng.
4.      Nếu người tự cứu mình là người ân nghĩa, anh ta sẽ càng nhận được nhiều giúp đỡ, vì thế khó khăn trước mắt sẽ giảm đi nhiều.
Đáp án của Lưu Bị giải thích câu nói mang màu sắc mê tín, nó quả nhiên ứng với bao việc sau này. Thấy Lưu Bị nhà nghèo mà vẫn nỗ lực học tập, nhà trường đã giúp cậu bằng rất nhiều cách, đầu tiên là giảm học phí, sau cấp học bổng, rồi tìm cả việc làm thêm cho cậu. Qua bốn năm đại học, chợt ngoảnh lại, cậu đã một hơi trải qua bao gian khổ, hệt như đêm đã qua và ngày đang dần tới.

2013-11-14

Vận mệnh là quả trứng chim ưng trong ổ gà [Thời @]

Nói về cuộc đời, thành hay bại đều tại tâm. Nói một cách dễ hiểu, bất kể là con nhà quyền quý hay con nhà nông, xuất thân từ công nhân hay tư sản, mỗi người đều phải đưa ra quyết định của chính mình. Quyết định của bản thân quyết định thành bại, quyết định vận mệnh.

2013-11-13

Danh mục memories

Có một chiếc ôtô, bên trong có 1 con thỏ, con thỏ cầm quả bóng bay, bên cạnh con thỏ là 1 chú hề, tất cả nằm bên cạnh hồ bơi, dưới hồ bơi có 1 con voi, con voi đang nhìn lên cánh cửa, có 1 cái áo sơ mi móc vào cánh cửa, sau cánh cửa là 1 bầu trời có 1 cánh diều, có 1 tấm thảm trải dài từ cánh cửa tới phía xa, phía cuối tấm thảm là 1 chiếc tivi, tivi đang chiếu nhân vật Evil nào đó, anh ta đang ngồi gõ máy tính, trên máy tính có hình cây xanh, và xung quanh nó là các tầng thực vật, sau đám thực vật đó là 1 bãi cát thơ mộng, trên bãi cát có 1 lát bánh hình cái mũ :3 =))))

1. Ôtô
2. Con thỏ
3. Quả bóng
4. Chú hề
5. Hồ bơi
6. Con voi
7. Cánh cửa
8. Áo sơ mi
9. Cánh diều
10. Tấm thảm
11. Tivi
12. Evil....
13. Máy tính
14. Cây xanh
15. Thực vật
16. Bãi cát
17. Lát bánh
18. Cái mũ

Tạo hình ảnh và nhớ chúng trong vòng 2 phút.

2013-11-12

Suscipe

Suscipe (St. Ignatius of Loyola)
Take, Lord, and receive all my liberty, 
my memory, my understanding
and my entire will,
All I have and call my own.
 
You have given all to me.
To you, Lord, I return it.
 
Everything is yours; do with it what you will.
Give me only your love and your grace.
That is enough for me.

2013-11-08

[Easay] How to hold a party ?

One day, you want to hold a party, but you don’t know how to hold it, especially your birthday party. It’s easy to hold a party if you follow these simple directions. You need a plan, some food dishes, and decoration for party’s place. Firstly, you have to make a plan for the party. Good planning can reduce the risk of potential problems before the party begins, and make your difficulties become easier. Then, you can control the party, the safer is the party, the more enjoyable it will become for everyone. In addition, You are supposed to consider some factors such as entry–exit control, money preparation and timetable for activities. More importantly, you need to know how many people participating in order to prepare everything. Remember to talk to your neighbors to make sure that the party will not annoy them. Secondly, there will not become a big party if there are not cakes, drinks, foods, etc. Therefore, I think you must prepare some special dishes. You should think about preferences for foods of your friend, and have some drinks such as wine, Coca-Cola, beer. Finally, decoration for party’s place is indispensable. If you want to have awesome decorations and make your friends think that you are amazing with the party, you should follow my advice. Theme is the first thing you need to have. For example, the theme can be music stars, game shows, flowers, etc. And similarly, make sure the place where you will hold a party, is clean, especially the bathroom and sleeping room. To conclude, providing that you follow these simple directions, you will obtain a well-organized and awesome party.

2013-11-04

Mẹ tôi !

Mẹ nuôi tôi suốt một đời vất vả chưa thanh thản nổi bao giờ. Tôi cứ thấy dáng mẹ oằn cong tất tả chiếc đòn gánh, đầy nặng nỗi âu lo. Tôi cứ thấy dáng mẹ tôi guồng mình trên chiếc xe đạp cũ chạy đôn chạy đáo khắp các nẻo đường, đầy những lo âu. Tôi thấy dáng mẹ tôi thấp thoáng nơi bến đò, bến đỗ, bên chiếc thuyền cá trôi lênh bênh khắp chốn ...

Tình yêu nồng nàn tôi gửi đến mẹ, chính mẹ đã cho tôi từ thời xa vắng ấy. Tôi như kẻ tham lam nhận mọi điều, để rồi mang nợ suốt đời không trả nổi! Tôi mê mãi đi khắp tứ phương trời, chỉ quên trở về căn nhà xa vắng - nơi có mẹ. Tôi dành tình yêu cho nhiều điều mới lạ, mẹ vẫn nhọc nhằn vất vả từng tháng từng ngày. Bao người viết về nghĩa mẹ ơn thầy, bao bà mẹ vẫn bạc đầu ngồi khóc. Lương tâm tôi bao lần trách móc, nhưng vẫn trả lời bằng những biện hộ dối gian. Tôi đến với người qua tháng, qua năm chẳng hề nghĩ rằng mình đang bội bạc - tình yêu mẹ như không bao giờ cạn, nuôi tôi lớn lên, những điệu ru không viết thành lời chỉ đọc thấy trong dáng mẹ dịu dàng đưa cánh võng. Tôi lớn lên tưởng mọi điều đơn giản lắm nên bình thản đứng nhìn mẹ vất vả lo toan. Mẹ có tha thứ không khi lỗi lầm trở thành thói quen, khi con trở thành kẻ qua sông quên sóng. Ôi! Nếu được - dẫu muộn màng, dẫu trời chiều ngã bóng - con lại trở về thơ bé ngày xưa, mẹ lại bắt đầu từ tiếng ầu ơ, rồi từ con đường ngày đầu con đến lớp. Con nhận ra niềm vui có thể nhiều, nhưng mẹ thì chỉ một. Nếu trước mẹ, con chưa là người tốt thì có ai tin con tốt với cuộc đời? 

Giờ này tôi mới hiểu xa mẹ là như thế nào, kẻ lạc giữa đoàn người đông đúc, xa lạ. Kẻ dầm mưa mới hiểu sự lạnh nhạt của cô đơn thiếu vắng tình thương của mẹ. Nếu lúc trước tôi muốn mình trưởng thành thật nhanh, muốn được là sinh viên, thành đạt để bắt đầu cuộc sống tự lập, muốn xa nhà và xa mẹ để có thể chứng minh cho mẹ rằng tôi đây đã lớn thì bây giờ tôi lại thèm được nép trong vòng tay mẹ, thèm được ôm mẹ ngủ, thèm được mẹ lo cho từng bữa ăn, thèm được mặc những bộ quần áo sạch sẽ và thơm mát mẹ giặt,thèm được mẹ nuông chiều...thèm được bé lại, mãi mãi. Có lẽ tôi đã sai khi mong muốn mình lớn lên thật nhanh và cũng sai khi mong muốn mình bé lại ... nhưng ... chính tôi cũng không hiểu nổi chính mình.
Hơn hai chục tuổi, tôi ném mình ra xa vòng tay bố mẹ quyết định cuộc sống riêng cho mình, bạn bè - kẻ bảo phải tự lập hơn ... nhưng chỉ có mẹ mới biết tôi vốn mạnh mẽ, ương ngạnh nhưng cũng yếu đuối thế nào.

Có lẽ tôi phải tập sống 1 mình, ừ, tự lập, cũng phải thôi. Cuộc sống mà, rồi ai cũng sẽ phải lớn lên thôi.
Mẹ ơi !

Con chữ!

Mỗi cánh cửa có một chìa khoá riêng để mở. Mỗi tâm hồn có một con đường riêng để đến. Con đường dẫn đến bạn là con đường nào nhỉ. Là đường mòn khép nép cong cong theo rìa cỏ. Hay đường xa lộ vun vút thênh thang. Hoặc đường phố thị chen chân nhộn nhịp. Không thì, đường hàng không trùng trùng lộng gío?

"Làm sao, mình tìm ra được con đường - dẫn đến nhau?"

Thử bắt đầu bằng từng con chữ - như từng viên gạch lát đường trên phố - từng đường kẻ vô hình vạch ngang bầu trời - từng vuông bê tông đổ nền xa lộ - hay từng dấu chân để lại một con đường mòn.

Nếu bạn thích biết một điều bí mật của tôi, thì thế này: Tôi rất thích xây lên những con đường. Nhưng chẳng bao giờ tự hỏi, khi nào con đường ấy sẽ xây xong. Như thế, trong tôi sẽ còn mãi ước muốn không ngừng nghỉ: Đi! Khi Đi, tôi còn hi vọng, còn mơ mộng, còn sống động - như một dòng sông đang trôi, chảy. Khi Đến rồi, sông hoà vào biển, sẽ không còn tên gọi là dòng sông nữa. Phải không?