Đứng dậy
Hai tư rồi, có muộn lắm không?
Có còn kịp không để bắt đầu lại?
Hãy đứng dậy đi, đừng ngồi ỉ lại,
Than trách cuộc đời sao lắm nỗi gian truân.
Bao nhiêu nỗi đau mới khiến ta tỉnh ngộ,
Để những giọt lệ rơi còn biết mình xứng đáng.
Đánh đổi cả đời để ươm, tưới những mầm non,
Mới thấy rằng chẳng giọt lẹ nào vô nghĩa khi được sinh ra.
Cũng giống như ta với bao gian nan gặp phải
Là những hạt mầm được gieo vãi, đang dần mục đi.
Cũng giống như người gieo giống bước đi ra
Gặp những khó khăn, gian nan nhưng không nản,
Để khi về lòng khấp khởi mừng với bó lúa trên tay.
Ta, giờ đây, đâu cần phép màu trong những câu
chuyện cổ tích,
Cũng chẳng đợi ngày mai hay bao giống qua đi hết.
Đứng dậy rồi, ngay chính ở nơi đã từng vấp ngã,
Ta bước tiếp, bước tiếp đến tương lai.
Nếu không đi qua những ngày gian nan, vất vả,
Sao ta cảm nhận được hương vị ngọt ngào của những giọt mồ hôi.
Nếu không dám bước đi đến những miền đất lạ,
Sao ta tìm được vương quốc của bình an.